[tintuc]

Thực sự, mình cũng đang chuẩn bị viết một bài chia sẻ sâu về góc khuất này thì hôm qua lại tình cờ đọc được bài viết của anh Phạm Ngọc Dương có cùng ý tưởng. Đó là câu chuyện về công nghệ chiết tách hoạt chất (rút ruột dược liệu) nhưng hình thái, màu sắc bên ngoài vẫn được giữ nguyên vẹn. Nếu như thời trước, chiêu trò gian lận trong Đông dược chỉ dừng lại ở mức thủ công, thô sơ: làm giả Hoài Sơn bằng củ sắn cắt lát, dùng hạnh nhân tạo khuôn giả làm Đào nhân, dán keo ghép các củ Tam Thất nhỏ thành củ to lâu năm, hay tinh vi hơn là bơm chì vào Tang phiêu tiêu cho nặng cân... thì bây giờ, công nghệ làm dược liệu giả - kém chất lượng đã lên một tầm cao hoàn toàn mới, tinh vi hơn gấp vạn lần. Xác thuốc sau khi bị luộc, hút bán phần hay hết tinh dầu và hoạt chất vẫn giữ được phom dáng, rồi lại được sấy khô, đóng gói và bán ra thị trường như hàng thật. Thực tế câu chuyện này không mới, mình đã biết cách đây hơn 10 năm, lúc mình mới bắt đầu chập chững học Đông Y. Ngày đó, mình có cơ duyên may mắn được quen biết và học hỏi từ các anh chị du học sinh học bên Trung Quốc. Chính nhờ họ, mình đã được tiếp xúc với Dược Liệu Địa Đạo chuẩn chỉnh ngay từ thuở ban đầu. Dược liệu Địa đạo là khái niệm để chỉ những cây thuốc được trồng đúng vùng đất bản địa của nó, nơi có thổ nhưỡng, nguồn nước và khí hậu chuẩn nhất để cây tích tụ dược chất cao nhất. Khi đó, mình đã rất sốc và hoàn toàn không thể phân biệt nổi các cây thuốc và vị thuốc ở nơi khác, bởi vì chúng quá khác biệt. Khác từ màu sắc, mùi hương thơm đặc trưng cho đến vị giác khi nếm thử. Mình vốn có một thói quen từ thời sinh viên: Học đến vị thuốc nào là phải bốc một ít bỏ vào miệng nhai thử để cảm nhận tính vị của nó. Khi đã được nếm mùi vị dược liệu Địa đạo rồi, thì người học sẽ không bao giờ quên được. Hiện nay, các công ty dược cũng đã có các quy trình, thẩm định nghiêm ngặt về độ an toàn, hàm lượng chất bảo quản hay định lượng dược chất trong cây thuốc. Tuy nhiên, theo cá nhân mình nhận định, với người làm Đông Y chân chính, bên cạnh việc tìm các nơi cung ứng uy tín, vẫn phải học về Đông Dược rất kỹ. Thầy thuốc phải tìm về đúng Dược Liệu Địa Đạo để lấy cái đó làm hệ quy chiếu, làm mốc so sánh. Chúng ta phải học như các bác nông dân nhận biết các củ quả nào bị phun thuốc, bị kích thích tăng trưởng... để rồi từ đó rèn luyện cho mình các giác quan nhận định chính xác nhất.

+ Để dễ hình dung, câu chuyện này nó giống hệt như thực phẩm chúng ta ăn hàng ngày: - Câu chuyện rau củ: Các loại rau thơm, củ quả có mác hữu cơ bán ở các siêu thị mặc dù có đủ tiêu chuẩn này kia, nhưng khi ăn vẫn không thể nào thơm ngon, đậm đà như mớ rau bố mẹ mình tự tay trồng ở vườn quê ngày xưa được. - Hay miếng thịt cũng vậy, tại sao ai cũng muốn lùng sục mua thịt lợn "quê", hay thịt lợn nuôi trong Bản của đồng bào về ăn? Bởi vì nó ăn cám ngô rau chuối, nuôi cả năm trời nên thịt chắc, thơm ngọt, không bị "nhạt thịt" như mua ở nơi khác. Nhưng mình chia sẻ câu chuyện này hoàn toàn không phải để làm cho mọi người hoang mang lo sợ, rồi không dám dùng Đông Y nữa. Bởi vì bên ngoài kia, vẫn có rất nhiều Thầy thuốc chân chính, tâm huyết với nghề, dám chấp nhận bỏ ra chi phí rất đắt đỏ để tìm kiếm và dùng các loại dược liệu sạch, chuẩn Địa đạo cho bệnh nhân của mình. Cũng như bao ngành nghề khác, nếu người làm nghề đủ tha thiết, đủ trăn trở với nỗi đau của người bệnh, họ sẽ luôn tìm thấy hàng chuẩn để dùng. Có một sự thật hiển nhiên trên thị trường: Người mua có thể nhầm chứ người bán, nhất là những người có chuyên môn sâu rất khó nhầm. (Ảnh dưới là Hoàng kì mình dùng và loại bệnh nhân mang tới, đến bạn bốc dược liệu nhà mình, chưa có nhiều kinh nghiệm cũng dễ dàng nhận ra khi cầm nắm)

--------

Bác Sĩ Đức Trí - Chuyên bệnh Thận và Nội khoa theo YHCT 

“Giữ gìn và phát triển Đông Y Truyền Thống”

--------

[/tintuc]

Đông Y Truyền Thống

BS Đức Trí
BÁC SĨ ĐỨC TRÍ
Hiệu Quả Tích Lũy Niềm Tin